Tâm sự Mẹ Chồng tôi

Mẹ Chồng tôi là những suy nghĩ về người mẹ chồng đã mất của tôi. Chuyện mẹ chồng nàng dâu nhà người ta có thể buồn, có thể vui, nhưng ở nhà tôi là những kỉ niệm thật đẹp và tình cảm.

Khi chồng tôi đang mê sảng, hấp hối trên giường bệnh, vào giây phút cuối đời ngắn ngủi anh đã luôn miệng gọi Mẹ không ngớt, không nghỉ. Không gọi vợ, cũng không gọi con mà cứ gọi mẹ kéo dài. Lúc đó mọi người thân trong gia đình bảo mẹ ra bảo với anh ấy một câu để anh ấy yên lòng ra đi. Lẽ ra bà phải nói câu: Chúa gọi thì con cứ về với Chúa, mẹ sẽ đi sau; nhưng mẹ chồng tôi với lòng thương con vô hạn bà bảo với con: Con ơi con hãy ở lại với bố mẹ, con đừng về với Chúa. Là giây phút hấp hối nên cái gì đến nó vẫn cứ đến. Chồng tôi mất một tiếng sau đó. Và đó cũng là lần đầu tiên trong 94 năm cuộc đời của mẹ chồng tôi, bà nói trái ý Chúa.

Mẹ chồng là một người đặc biệt với tôi. Về làm dâu bà 33 năm, không một lần nói nặng, không trách mắng, mặc dù tôi cũng có nhiều sai sót nhưng với bà chỉ có tình yêu thương và lòng vị tha tràn ngập. Mẹ chồng tôi lấy chồng sớm, qua 9 lần sinh nở, bà vẫn khỏe mạnh. Thời ấy, nhà nghèo làm nông, cày bừa, chăm ruộng vườn chẳng nề hà gì. Nhưng tôi thì khác, vụng về và cũng sức khỏe yếu hơn bà. Hồi mới sinh con đầu, về ở cữ, bố chồng bảo ra ao vớt cá, là dâu mới và cũng không biết về những điều phải kiêng sau sinh, tôi vâng lời không nghĩ nhiều. Nhưng khi đến bờ ao đang sắp sửa thì mẹ chồng kéo lại bảo để mẹ làm cho con vào đi, sau này già ốm đau người khổ ra. Hay lần nấu cơm trưa cả nhà, bố chồng chê ăn không ngon, mẹ chồng tôi đã nhận bà nấu và rất vui vẻ bảo, thôi ăn đi, không chê nữa. Bà rất ít nói nhưng hành động ấm áp tình cảm của bà khiến tôi rất cảm động.

Có lẽ bà sống phúc đức cả đời nên bà sống rất mạnh khỏe, ít ốm đau và tận cuối đời vẫn rất minh mẫn. Bà về với tiên tổ vào một ngày cuối thu trời se se lạnh và mưa. Bà ra đi nhẹ nhàng thanh thản như những áng mây thong thả trôi trên bầu trời. Bà đến với một hành trình vĩnh hằng mang theo bao nỗi nhớ nhung, yêu thương, trân trọng của con, cháu, những người xung quanh. 96 tuổi bà đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của một con chiên rất mực ngoan đạo, kính Chúa, yêu nước, người vợ trung hậu, đảm đang, người mẹ mẫu mực, sáng suốt, hiền dịu, yêu thương, người bà, người cụ hết mực đáng kính trìu mến. Bà là cây cội thụ vĩ đại trong Đức tin nhiều người phải học và noi theo

Sinh ra là một tiểu thư đài các, nhưng bà đặc biệt chăm chỉ, chịu khó yêu lao động. Lấy chồng, sinh con, nuôi con một mình để chồng yên tâm tham gia hoạt động cách mạng, tham gia công tác xã hội. Ngôi nhà cổ bằng gỗ của ông bà ngày đó bà cứ dỡ dần các vách lấy gỗ để chôn cất các chiến sỹ cộng sản, hết vách rồi đến manh chiếu, bà hy sinh không một chút toan tính.

Bao nhiêu năm ông hăng say hoạt động cách mạng, bao nhiêu năm ông mải mê công tác trên tỉnh, dưới huyện, trong xã là bấy nhiêu năm bà một mình gánh vác giang sơn gia đình. Khó khăn vất vả lại càng bồi thêm cái tính cần cù chịu khó của bà.

Ngoài 90 tuổi bà vẫn trốn con, trốn cháu đi làm trong vườn, ngoài đồng. Ông cùng bà bảo nhau ra vườn trồng cây ăn quả. Ông trồng cây, bà xách nước từ ao lên tưới, vẫn 2 tay 2 thùng nước xách đi nhẹ nhàng như gió mùa thu. Giữa trưa hè nắng, chờ con đi khỏi bà ra vườn hái đỗ, nhổ cỏ, nhặt rau. Buổi tối dù mưa, bão không bao giờ bà  “quên” đi nhà thờ. Cứ buổi sáng sớm thức dậy,  buổi tối trước khi đi ngủ bà lần hạt Mân Côi, đọc kinh cầu nguyện. Chắc vì có lòng Chúa thương xót nên bà chẳng bị làm sao, chẳng mấy khi đau ốm. Vào dịp lễ tết, con cháu về biếu tiền để bà ăn quà nhưng bà chẳng mua gì cho riêng mình, chỉ dùng tiền đó vào việc công đức xây dựng nhà thờ, xin lễ, xin giỗ cho các cụ tổ tiên. Hỏi bà, bà cười tươi bảo: Làm thế để tích đức cho con cho cháu về sau.

Kể về bà thì không biết bao giờ cho hết nhưng có một điều ở bà mà các con cháu sẽ phải học cả đời không hết, đó là chưa có một sự thái quá nào, không buồn quá, không vui quá, đặc biệt không bao giờ tức giận. Vì thế mà bà sống khoẻ, sống thọ, mọi người yêu kính bà.

Nghĩ về mẹ chồng tôi luôn là những ký ức đẹp và đầy yêu thương. Đêm nay, ngày rằm tháng Bảy và cũng là ngày Vu Lan nhớ mẹ thật nhiều.

Những câu chuyện khác của tôi các bạn có thể tham khảo như là:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *